Con trai vụng tính nhất nhà
Thường ngày ba vẫn hay la rộn ràng
Bực mình con cãi tay ngang
Hai cha con cứ oang oang suốt ngày!
Mẹ thường ràm đến rát tai
Việc nhà bề bộn chẳng ai đỡ đần
Bạn xa cho tới bạn gần…
Mẹ sai thì dỗi, bạn cần là đi!
Giận con, tiếng bấc tiếng chì
Lo con chẳng biết làm gì cho nên!
Bây giờ con đã sinh viên
Tự lo cơm áo gạo tiền xứ xa
Mấy hôm còn được ở nhà
Con lo học nấu ăn mà thấy thương
Trứng chiên quên mắm là thường
Thịt kho mặn, canh nêm đường cứng rau!
Ba cười: làm bếp tài cao
Rau xào, thịt luộc là mau thành tài
Mì tôm trứng có ăn ngay
Đời sinh viên khéo đặt bày mà chi!
Mấy ngày rồi cũng trôi đi
Thiếu con nhà vắng – buồn chi mà buồn!
Mẹ con khắc khoải bồn chồn
Xa nhà chẳng biết cu con thế nào?
Ba cười: tuổi trẻ tài cao
Yên tâm đi, chắc không sao đâu bà!
***
Từ nay cuộc sống xa nhà
Mong con hiểu được đâu là tình thâm
Ban đầu, chịu khó hỏi thăm
Đường đi nước bước khỏi nhầm hướng xa
Sống luôn cởi mở chan hòa
Biết ai tốt – xấu, lại qua có chừng
Chớ ham đàn đúm tưng bừng
Lơ ngơ giữa chốn người dưng thiệt mình
Sài Gòn gái rất là xinh
Ngây thơ cũng lắm, yêu tinh cũng nhiều(!)
Thiệt thà con ngỡ là yêu
Đời trai có lúc tiêu điều nghen con (!!)
Vài lần va vấp dại – khôn
Chú tâm đèn sách – buông tuồng hại thân!
Lo từng giấc ngủ bữa ăn
Đời sinh viên lắm nhọc nhằn mà vui
Mấy lời ba dặn hên – xui
Lắng nghe, chiêm nghiệm, tiến – lùi tùy con!
Con đi học ở Sài Gòn
Năm đầu nhiều chuyện vẫn còn phải lo
Xa nhà quen sống tự do
Mai đây đời sẽ dạy cho nhiều điều!
Xa con, ba chợt nói nhiều
Nhìn quanh chợt thấy vắng hiu cửa nhà…
1.9.2011